365 Triệu USD Cho Một Khu Vườn Có Tường: Canton Network Có Đang Đánh Lừa Chúng Ta?
Trương Đức
Vậy, thay vì hỏi "Blockchain có được các ngân hàng chấp nhận không?", hãy hỏi "Các ngân hàng đang xây dựng blockchain nào cho chính họ?"
Tuần này, Digital Asset – công ty đứng sau Canton Network – thông báo huy động thêm 3,65 tỷ USD từ Shinhan và SC Ventures (quỹ đầu tư của Standard Chartered). Tổng số vốn huy động lên đến 3,65 tỷ USD, một con số khổng lồ trong thế giới enterprise blockchain. Nhưng đừng vội mừng. Đây không phải là tin tức cho cộng đồng crypto đại chúng. Đây là một tín hiệu từ một thế giới song song, nơi các tổ chức tài chính đang xây dựng hệ thống riêng của họ, và nó có thể đang đào sâu thêm ranh giới giữa "DeFi" và "TradFi".
Bối cảnh: Canton Network là một giao thức blockchain được thiết kế cho doanh nghiệp, với trọng tâm là bảo mật quyền riêng tư và khả năng tương tác có kiểm soát giữa các tổ chức tài chính. Nó không phải là một public chain như Ethereum hay Solana. Nó là một permissioned network (mạng được cấp phép), nơi chỉ có các bên được ủy quyền mới có thể tham gia. Điều này có nghĩa là: không có token, không có DeFi, không có yield farming. Chỉ có các ngân hàng, quỹ đầu tư và tổ chức tài chính giao dịch với nhau trên một cơ sở hạ tầng được kiểm soát chặt chẽ.
Đây là lần thứ hai Digital Asset nhận được đầu tư từ các ngân hàng lớn. Lần đầu là vào năm 2021, với sự tham gia của Goldman Sachs, BNP Paribas,... Lần này, Shinhan và SC Ventures gia nhập. Điều gì khiến họ chi hàng trăm triệu đô cho một dự án không có token, không có tính thanh khoản public? Câu trả lời nằm ở chữ 'kiểm soát'.
Core: Hãy phân tích kỹ thuật. Canton Network dựa trên công nghệ sổ cái phân tán của Digital Asset (có nguồn gốc từ DAML, một ngôn ngữ hợp đồng thông minh). Nó giải quyết bài toán nan giải của enterprise blockchain: vừa bảo mật quyền riêng tư, vừa cho phép chia sẻ dữ liệu có kiểm soát giữa các bên. Điều này rất quan trọng khi hai ngân hàng muốn xác minh giao dịch mà không tiết lộ toàn bộ sổ sách cho nhau. Công nghệ này tương tự R3 Corda, nhưng Canton Network có một lợi thế: nó được thiết kế để kết nối nhiều mạng riêng thành một 'network of networks'. Tuy nhiên, nó vẫn là một khu vườn có tường bao – các tổ chức tham gia là những người được chọn.
Trong quá khứ, tôi từng phân tích mô hình pool thanh khoản của Uniswap v2 và chỉ ra rằng impermanent loss là một 'chi phí cơ hội mang tính cấu trúc'. Bài học tương tự áp dụng cho Canton Network: chi phí cơ hội ở đây là sự hy sinh tính phi tập trung và khả năng mở để đổi lấy tuân thủ và quyền riêng tư. Các ngân hàng không muốn một mạng lưới mà bất kỳ ai cũng có thể tham gia và xem dữ liệu của họ. Họ muốn một blockchain giống như một 'SWIFT 2.0' – nhanh hơn, minh bạch hơn nhưng vẫn nằm trong tầm kiểm soát của họ. Và họ đang trả 3,65 tỷ USD để xây dựng nó.
Contrarian: Nhiều người sẽ nói đây là bước tiến lớn của blockchain mainstream. Nhưng hãy nhìn vào lịch sử. R3 Corda, Hyperledger Fabric – những dự án enterprise blockchain từng được ca ngợi – đã không thể đạt được quy mô như kỳ vọng. Chúng vẫn là những dự án thí điểm, không bao giờ thực sự 'go mainstream' trong ngành tài chính. Tại sao? Bởi vì vấn đề không nằm ở công nghệ, mà nằm ở sự cạnh tranh và thiếu niềm tin giữa các tổ chức. Các ngân hàng không muốn chia sẻ cơ sở dữ liệu của mình với đối thủ. Họ muốn kiểm soát. Canton Network có thể trở thành một 'hòn đảo' khác – kết nối một vài ngân hàng lớn, nhưng không có khả năng mở rộng ra toàn hệ thống. Khoản đầu tư 3,65 tỷ USD có thể chỉ là một 'vé vào cửa' đắt đỏ để tham gia một câu lạc bộ độc quyền, chứ không phải là bước đệm cho một internet tài chính phi tập trung.
Thực tế, dựa trên kinh nghiệm audit của tôi với các DAO và giao thức DeFi, tôi thấy rằng các enterprise blockchain thường phải đối mặt với 'vấn đề khởi động lạnh': bạn cần đủ nhiều người tham gia để mạng có giá trị, nhưng mỗi người tham gia lại muốn người khác tham gia trước. Shinhan và Standard Chartered có thể là những người đầu tiên, nhưng liệu họ có thuyết phục được 20 ngân hàng khác không? Và khi họ thuyết phục được, liệu họ có từ bỏ quyền kiểm soát để tạo ra một mạng thực sự phi tập trung? Tôi nghi ngờ.
Takeaway: Vì vậy, thay vì hỏi "Canton Network có thành công về mặt kỹ thuật không?", hãy hỏi "Nó có thay đổi được bản chất của tài chính truyền thống, hay chỉ là một bản nâng cấp đắt tiền của hệ thống hiện tại?" Đối với tôi, câu trả lời nằm ở việc liệu các tổ chức này có dũng cảm mở cửa khu vườn hay không. Nếu họ chỉ xây tường cao hơn, thì 3,65 tỷ USD chỉ là một cái giá đắt cho sự an toàn, chứ không phải cho sự tiến bộ. Nhưng nếu họ dám xây một cây cầu nối giữa khu vườn đó với thế giới DeFi rộng lớn, thì đó mới là cuộc cách mạng thực sự. Hãy chờ xem.