Xung đột Hormuz: ECB buộc phải xem xét lại lãi suất – Phân tích địa chính trị và kinh tế toàn cầu
Trương Mỹ
Ngày 27 tháng 10 năm 2023, một sự kiện tưởng chừng chỉ mang tính khu vực đã vang dội đến tận trụ sở Ngân hàng Trung ương châu Âu (ECB) tại Frankfurt: xung đột giữa Iran và Mỹ tại eo biển Hormuz. Không phải một cuộc chiến tranh toàn diện, mà là những hành động 'vùng xám' – tấn công tàu chở dầu, tập trận hải quân đe dọa – đã đẩy giá dầu lên cao, buộc ECB phải ‘cân nhắc lại’ lộ trình lãi suất vốn đã rất thận trọng. Đây không đơn thuần là một vụ việc quân sự; nó là minh chứng cho thấy an ninh năng lượng và chính sách tiền tệ nay đã hoà vào làm một, tạo ra những cú sốc lan truyền vượt biên giới.
Phân tích từ các chuyên gia tình báo và an ninh quốc phòng chỉ ra rằng, cốt lõi của cuộc đối đầu này là một canh bạc 'chiến lược bên bờ vực' (brinkmanship). Iran, với hệ thống vũ khí phi đối xứng gồm UAV bầy đàn, tên lửa chống hạm và tàu cao tốc, không hề tìm kiếm một thất bại quân sự trước siêu cường Mỹ. Mục tiêu của họ là tạo ra một mức tổn thất không thể chấp nhận được đối với Mỹ và đồng minh, từ đó thay đổi quyết tâm chiến lược phía đối phương. Bằng cách đe dọa eo biển Hormuz – huyết mạch vận chuyển 1/5 lượng dầu thô toàn cầu – Iran đã 'vũ khí hóa' một nguồn tài nguyên chiến lược, biến nó thành đòn bẩy địa chính trị cực mạnh.
Phản ứng của ECB là minh chứng rõ ràng nhất cho sự thành công của chiến thuật này. Trong một tuyên bố ngắn gọn, ECB cho biết 'xung đột tại Hormuz làm gia tăng rủi ro suy thoái và bất ổn giá cả, khiến chúng tôi phải xem xét lại các quyết định về lãi suất sắp tới'. Điều này có nghĩa là một cuộc khủng hoảng khu vực, qua kênh giá năng lượng, đã trực tiếp ảnh hưởng đến chính sách tiền tệ của một trong những ngân hàng trung ương quan trọng nhất thế giới. Xem xét kỹ lưỡng, chúng tôi thấy một sự 'nhiễm chéo' giữa an ninh quân sự và an ninh kinh tế, nơi quyết định của các nhà hoạch định chính sách không còn chỉ dựa trên lạm phát và việc làm, mà còn phải tính đến rủi ro từ các điểm nóng trên bản đồ thế giới.
Về mặt quân sự, xung đột này là cuộc đối đầu điển hình giữa ưu thế công nghệ tuyệt đối của Mỹ (hạm đội tàu sân bay, máy bay F-35, hệ thống C4ISR) và chiến thuật 'bão hòa' chi phí thấp của Iran. Iran không cần đánh chìm tàu sân bay; chỉ cần bắn một loạt tên lửa và UAV khiến hệ thống phòng thủ của Mỹ tiêu hao đạn dược đắt đỏ, đồng thời làm gián đoạn hoạt động thương mại. Mỹ buộc phải đáp trả một cách 'chính xác và kiềm chế' để tránh leo thang thành chiến tranh tổng lực, điều này tạo ra một khe hở chiến lược mà Iran khai thác triệt để.
Từ góc nhìn địa chính trị, cuộc khủng hoảng này là một 'cú hích' cho các liên minh khu vực và quốc tế. Châu Âu, vốn phụ thuộc nặng nề vào năng lượng Trung Đông, bị đặt vào thế 'con tin'. ECB tỏ ra thận trọng, điều này có thể bị Tehran hiểu là một dấu hiệu của sự yếu đuối, từ đó khuyến khích Iran leo thang hơn nữa. Đồng thời, vụ việc làm lộ rõ mâu thuẫn giữa nhu cầu an ninh (phụ thuộc vào Mỹ) và nhu cầu kinh tế (cần năng lượng giá rẻ) của châu Âu. Xu hướng 'tự chủ chiến lược' của EU, vốn bị đình trệ, nay có thể được hồi sinh mạnh mẽ.
Trên thị trường, tác động ngay lập tức là sự trỗi dậy của các tài sản trú ẩn an toàn: đồng USD, vàng, trái phiếu chính phủ Mỹ. Dầu thô Brent vọt lên trên 95 USD/thùng, kéo theo chi phí vận tải biển tăng vọt do các công ty bảo hiểm tăng phí và tàu chuyển hướng tránh khu vực nguy hiểm. Các cổ phiếu ngành hàng không, vận tải và năng lượng chịu áp lực nặng nề. Ngược lại, cổ phiếu quốc phòng – Lockheed Martin, Raytheon, Rheinmetall – tăng điểm nhờ kỳ vọng chi tiêu quân sự toàn cầu gia tăng.
Điều đáng chú ý là ECB chưa đưa ra quyết định cụ thể – sẽ tăng hay giảm lãi suất? Nếu cho rằng xung đột chỉ là 'cú sốc tạm thời' và sẽ hạ nhiệt, ECB có thể tạm dừng tăng lãi suất để tránh làm suy yếu nền kinh tế vốn đã mong manh. Nhưng nếu cho rằng giá năng lượng cao sẽ làm lạm phát cốt lõi bám rễ, ECB buộc phải tiếp tục thắt chặt, đẩy châu Âu vào suy thoái sâu hơn. Đây là bài toán hóc búa mà không có lời giải dễ dàng.
Nhìn chung, sự kiện Hormuz là lời nhắc nhở rằng trong thế giới hiện đại, an ninh kinh tế và an ninh quân sự là hai mặt của một đồng xu. Các nhà đầu tư và nhà hoạch định chính sách phải sẵn sàng cho một kịch bản mà các cuộc xung đột khu vực không còn là 'chuyện của người khác', mà có thể tác động trực tiếp đến túi tiền của họ thông qua các kênh năng lượng và tài chính. ECB, với tuyên bố mới nhất, đã chính thức bước vào sân chơi địa chính trị – một động thái có thể định hình lại chính sách tiền tệ toàn cầu trong những tháng tới.